Wednesday, August 15, 2012

Vòng bán dạo "thiện chí" của Trung Quốc


Sunday, August 12, 2012

Cảnh giác với mưu đồ của Trung Quốc trên biển Đông



Theo GS Nguyễn Minh Thuyết, Trung Quốc đã và đang có nhiều hành động ngang ngược trên biển với nhiều nước. Tham vọng của Trung Quốc không chỉ là Biển Đông, nên cần tăng cường đoàn kết, nhất trí trong từng thành viên ASEAN cũng như cả khối.
Trỗi dậy và phân chia ảnh hưởng
Theo ông, những hành động của Trung Quốc trên Biển Đông thời gian qua nói lên ý đồ gì của họ?
Gần đây, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, tích lũy ngoại tệ dồi dào, đưa được người và trạm không gian lên vũ trụ, trang bị vũ khí mạnh… nên họ cho rằng thời cơ trỗi dậy để phân chia lại ảnh hưởng với các cường quốc đã đến.
Chính vì vậy, họ tỏ ra rất hung hăng, gây chuyện với tất cả các nước có chung đường biển, từ các nước Đông Nam Á cho đến Nhật Bản, Hàn Quốc, thậm chí nhiều lần tàu cá xâm phạm cả lãnh hải của Nga.Riêng ở Biển Đông, mưu đồ biến vùng biển này thành “ao nhà” của Trung Quốc bộc lộ qua những bước đi rất rõ ràng: Từ chỗ biến vùng biển không có tranh chấp thành vùng có tranh chấp đến thực hiện hàng loạt hành động ngang ngược nhằm xác lập chủ quyền như đơn phương công bố lệnh cấm đánh bắt cá, đưa giàn khoan khủng ra Biển Đông, rồi kéo hàng ngàn tàu cá kèm tàu vũ trang vào vùng biển các nước…
GS Nguyễn Minh Thuyết.
GS Nguyễn Minh Thuyết.
Có thể nói rằng chủ quyền lãnh thổ nước ta đang đứng trước thử thách lịch sử rất to lớn.
Trách nhiệm trước lịch sử đang đòi hỏi thế hệ chúng ta nhận rõ nguy cơ và có quyết sách sáng suốt, quyết tâm mạnh mẽ để bảo vệ giang sơn gấm vóc, đảm bảo cho cuộc sống hạnh phúc vững bền của các thế hệ con cháu muôn đời sau.
Vì sao Trung Quốc có những động thái rất ngang ngược ngay sau khi Quốc hội ta thông qua Luật Biển?
Phản ứng với Luật Biển Việt Nam chỉ là cái cớ để Trung Quốc thực hiện mưu đồ đã tính toán từ lâu. Các nước Philippines, Nhật Bản đâu có chuyện gì mắc mớ với họ về Luật Biển mà họ cũng hăm dọa và xâm phạm chủ quyền?
Với thế giới, Trung Quốc cho rằng, bây giờ là thời cơ của họ vì Mỹ và các nước phương Tây đang sa lầy ở Afghanistan và Trung Đông, khó có thể phản ứng mạnh với các hành vi ngang ngược của họ… Có thể nói Trung Quốc luôn biết tận dụng cơ hội, nhưng lần này họ đã không làm đúng lời dặn của Đặng Tiểu Bình là “náu mình chờ thời”.
Họ trỗi dậy hơi sớm, vì vậy, hình ảnh “bạn của các dân tộc bị áp bức” được họ tạo dựng công phu từ bao năm nay sẽ bị lật tẩy.
Cảnh giác, không nhân nhượng
Trước nguy cơ bị xâm phạm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta cần hành động thế nào?
Chúng ta phải tăng cường sức mạnh quốc phòng. Nhưng quan trọng hơn là phải luôn mài sắc tinh thần cảnh giác. Về đối nội, phải khoan sức dân, phát huy quyền làm chủ của nhân dân, tăng cường sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc.
Phải làm cho mỗi người Việt Nam thấm nhuần chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” và tin tưởng vào sức mạnh Việt Nam trong cuộc đấu tranh thiêng liêng bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.Về đối ngoại, cần tăng cường thông tin cho nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới hiểu rõ vấn đề; tăng cường đoàn kết nhất trí trong khối ASEAN; tranh thủ mọi sự ủng hộ, hỗ trợ quốc tế.
Có được sự ủng hộ rộng rãi của dư luận quốc tế, trong đó có những người dân Trung Quốc yêu chuộng hoà bình, công lý thì sự nghiệp chính nghĩa của nhân dân ta mới thành công.
Trong bối cảnh hiện nay, chúng ta cần làm gì để tăng cường sự đoàn kết nhất trí trong ASEAN ?
Trong khối có những nước, do hoàn cảnh riêng, dễ bị Trung Quốc mua chuộc, chi phối. Để thực sự có một ASEAN hoàn toàn thống nhất trong nhận thức và hành động, một mặt, chúng ta cần tăng cường trao đổi thông tin và quan điểm với các nước bạn.
Mặt khác, cần giải quyết những bất đồng với một số nước ASEAN về biển đảo, tiến tới ký kết những văn bản có tính chất pháp lý về lãnh thổ, lãnh hải. Sự đồng thuận cao trong ASEAN có ý nghĩa hết sức quan trọng.
Còn chính sách đối với Trung Quốc?
Trung Quốc là nước láng giềng. Về chiến lược, mình phải luôn giữ được quan hệ hoà bình với họ, đồng thời làm cho họ dần dần hành xử một cách có trách nhiệm như một nước lớn trong quan hệ láng giềng.
Bên cạnh đó, cần tiếp tục đàm phán về biên giới và các vấn đề biển đảo để đi đến giải pháp mà cả hai bên chấp nhận được. Phải tích cực thúc đẩy để sớm ký kết Bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông giữa các nước ASEAN với Trung Quốc.
Nhưng đứng trước hành động đe doạ xâm lược và xâm lược thì phải có thái độ cứng rắn, không thể nhân nhượng.Một mặt, phải đưa vấn đề Biển Đông, bao gồm những chứng cứ về chủ quyền của Việt Nam và hành vi xâm phạm chủ quyền ngang ngược của Trung Quốc ra các diễn đàn, tổ chức quốc tế. Mặt khác, phải sẵn sàng đáp trả đúng mức các hành động xâm phạm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.
Tăng cường thông tin
Cần làm gì để người dân hiểu rõ chính sách bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ?
Dân ta ai cũng sẵn sàng gánh vác sự nghiệp đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, chia sẻ với những khó khăn của đất nước. Những tin tức về hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền nước ta cũng như tin tức về chủ trương và các biện pháp xử lý của chúng ta, cũng như kết quả thực hiện chủ trương và các biện pháp đó cần được chuyển tải một cách đầy đủ và kịp thời tới nhân dân.
Tăng cường thông tin, tuyên truyền cũng là để nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới hiểu rõ vấn đề. Bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc nói rất nhiều, rất mạnh, thậm chí sẵn sàng xuyên tạc, miễn có lợi cho họ.
Trong khi đó, công tác thông tin, tuyên truyền của ta vừa qua dường như chưa được chú trọng đúng mức.
Theo ông, cần thông tin, tuyên truyền những gì?
Trước tiên, phải thông báo đầy đủ, kịp thời về diễn biến của tình hình, chủ trương, biện pháp giải quyết của Đảng, Nhà nước và kết quả thực hiện chủ trương và các biện pháp đó.
Thứ hai, cần làm rõ chỗ mạnh, chỗ yếu và mưu đồ của Trung Quốc. Hiện nay, nếu Trung Quốc gây ngay ra một cuộc chiến tranh thì họ cũng không làm được, bởi họ có những tử huyệt rất rõ ràng.
Nhưng họ đang tự tung tự tác, phô trương cơ bắp trên biển để doạ dẫm những người yếu bóng vía và xác lập chủ quyền đối với các vùng biển quốc tế và vùng biển thuộc chủ quyền của nước khác. Nếu thấy thời cơ thuận lợi, họ có thể cô lập, thậm chí đánh chiếm các đảo của nước ta. Cho nên, không thể nào nhân nhượng mãi.
Cảm ơn ông.
Nguyễn Tuấn – Cao Nhật(TPO)

Friday, August 10, 2012

Trung Quốc kích động dư luận, vu cáo Việt Nam


Để thực hiện tham vọng độc chiếm Biển Đông, khẳng định yêu sách chủ quyền biển, báo chí Trung Quốc đang đăng tải các bài viết kích động dư luận, vu cáo các nước trong khu vực, đặc biệt là Việt Nam.
> 'Con rồng đói' Trung Quốc ở Biển Đông/ Trung Quốc đang chơi 'ván bài lật ngửa'

Trong sách "Dấu ấn Việt Nam trên Biển Đông" vừa ra mắt, tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ, đã phân tích mưu đồ độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. VnExpress giới thiệu bài viết này.

Để thực hiện chiến lược biển cũng như tham vọng độc chiếm Biển Đông, trong nhiều năm qua, Trung Quốc đã ráo riết triển khai nhiều biện pháp đối nội và đối ngoại, trên bàn đàm phán và trên thực địa hòng khẳng định chủ quyền của mình.

Trung Quốc chính thức đưa ra yêu sách “đường lưỡi bò” vào tháng 5/2009 bằng cách đính kèm một bản đồ vẽ đường yêu sách này kèm theo công hàm gửi Liên Hợp quốc phản đối báo cáo của Việt Nam và báo chung Việt Nam - Malaysia về ranh giới thềm lục địa được vượt quá 200 hải lý tính từ đường cơ sở. Theo đó, Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền 2 quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) và vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa riêng của hai quần đảo này.

Trung Quốc đã vận dụng Quy chế quốc gia quần đảo của Công ước Luật Biển 1982 để vạch đường cơ sở quần đảo cho Hoàng Sa, tuyên bố sẽ vạch tiếp cho Trường Sa, để từ đó đòi hai quần đảo này cũng có vùng “đặc quyền kinh tế” và “thềm lục địa” riêng, tạo bộ mặt pháp lý hợp thức hơn cho yêu sách chủ quyền. Tuy nhiên, việc quy định "đường cơ sở quần đảo" và yêu sách vùng biển này trái với các quy định của Công ước cho nên nhìn chung các nước không công nhận yêu sách này của Trung Quốc.

Bản đồ đường yêu sách 9 đoạn (hay đường lưỡi bò) Trung Quốc gửi kèm công hàm lên Liên Hợp quốc năm 2009 phản đối báo cáo xác định ranh giới ngoài thềm lục địa của Việt Nam.


Đẩy mạnh công tác tuyên truyền về chủ quyền biển, giáo dục ý thức “quốc gia hải dương”, khẳng định các yêu sách chủ quyền biển, báo chí Trung Quốc đăng tải một cách có hệ thống các bài viết kích động dư luận, vu cáo các nước trong khu vực, đặc biệt là Việt Nam, chiếm đoạt tài nguyên biển của Trung Quốc. Trung Quốc nhiều lần xuất bản các loại bản đồ, ấn phẩm, tổ chức thi quốc tế và cung cấp bản đồ trên Internet liên quan đến chủ quyền biển của Trung Quốc. Trung Quốc cũng tích cực thu thập các loại tài liệu, bản đồ liên quan đến Biển Đông từ khắp các kho lưu trữ trên thế giới, xây dựng các chứng cứ lịch sử khẳng định chủ quyền của Trung Quốc.

Đặc biệt, Trung Quốc đã và đang tìm mọi cách, viện dẫn nhiều sách, tài liệu địa lý, lịch sử để chứng minh và bảo vệ cho quan điểm pháp lý về quá trình xác lập và thực thi chủ quyền lịch sử đối với “Tây Sa” và “Nam Sa”.

Tuy nhiên, các tham vọng của Trung Quốc mâu thuẫn bởi chính các nguồn tư liệu của nước này. Theo đó, nhiều tài liệu địa lý cổ mô rả và nói rõ lãnh thổ của nước này có điểm tận cùng ở phía nam là đảo Hải Nam. Trong đó, đáng chú ý là cuốn địa chí phủ Quỳnh Châu cũng như cuốn địa chí tỉnh Quảng Đông năm 1731. Điều này cũng được ghi trong Hoàng triều nhất thống Dư địa tổng đồ, phát hành năm 1894. Ngoài ra, quyển Trung Quốc địa lý học giáo khoa thư phát hành năm 1906 nêu ở trang 241 rằng: “Điểm cực nam của Trung Quốc là bờ biển Nhai Châu đảo Quỳnh Châu, ở vĩ tuyến 18 độ 13 phút bắc”.

Hoàng triều trực tỉnh dư địa toàn đồ - tấm bản đồ in năm 1904 nói rõ cực nam Trung Quốc là đảo Hải Nam.


Ông Phạm Hoàng Quân, nhà nghiên cứu độc lập, chuyên về cổ sử và cổ địa dư Trung Quốc cho biết: “Từ đời Hán đến đời Thanh đều có những bộ chính sử của triều đại, các mục địa lý chí nhưng chưa từng biên chép gì về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đó là điểm để người ta nhận ra rằng, Trung Quốc chưa từng xem nó thuộc về phần đất của họ. Các phần địa lý chí đều có mục xác nhận đơn vị hành chính nước này đến huyện Nhai, phủ Quỳnh Châu, tức là đảo Hải Nam”.

Qua việc xem xét kỹ các tư liệu do người Trung Quốc đưa ra, bà Monique Chemillier Gendreau, giáo sư công pháp và khoa học chính trị ở trường Đại học Paris VII Denis Diderot, nguyên Chủ tịch Hội Luật gia Dân chủ Pháp, nguyên Chủ tịch Hội Luật gia Châu Âu kết luận: Người Trung Quốc cách đây khá lâu đã biết ở Biển Đông có nhiều đảo mọc rải rác, nhưng chúng không đủ làm cơ sở pháp lý để bảo vệ cho lập luận rằng, Trung Quốc là nước đầu tiên phát hiện, khai phá, khai thác và quản lý hai quần đảo này.

Nguyễn Hưng lược trích

Phủ nhận “đường lưỡi bò” và những hành vi sai trái của Bắc Kinh trên biển Đông


Tham vọng của Trung Quốc muốn biến biển Đông thành “ao nhà” đã và đang gây ra những căng thẳng với các nước xung quanh biển Đông, trong đó có Việt Nam. Cái gọi là “đường lưỡi bò (hay đường chữ U, đường chín đoạn) do Bắc Kinh đưa ra nhằm thâu tóm trên 80% tổng diện tích biển Đông đang bị tất cả các học giả trên thế giới phản đối kịch liệt.
Lý Lệnh Hoa, một học giả chuyên nghiên cứu vấn đề vạch ranh giới biển quốc tế của Trung tâm Thông tin hải dương Trung Quốc, liên tục đưa ra những nghiên cứu và tranh luận về sự sai trái của chính đất nước ông đối với lịch sử của biển Đông. Ông cho rằng “đường lưỡi bò” đã lấn vào vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của nhiều nước khác và hoàn toàn không có căn cứ lịch sử cũng như căn cứ pháp lý. Qua đó, học giả Trung Quốc này yêu cầu Bắc Kinh phải từ bỏ âm mưu bành trướng và tiến hành thỏa hiệp nhằm giải quyết êm thấm mọi xung đột bằng biện pháp hòa bình.
Trung Quốc viết lại lịch sử bằng cách tự vẽ ra "đường lưỡi bò" nhằm âm mưu chiếm 80% diện tích biển Đông nhưng bị dư luận trong và ngoài nước kịch liệt lên án.
Trung Quốc viết lại lịch sử bằng cách tự vẽ ra "đường lưỡi bò" nhằm âm mưu chiếm 80% diện tích biển Đông nhưng bị dư luận trong và ngoài nước kịch liệt lên án.
“Đường lưỡi bò” không có căn cứ pháp lý
Học giả Lý Lệnh Hoa sinh năm 1946, từng có thời gian học tại khoa Hải dương thuộc Học viện Hải dương Sơn Đông, sau về công tác tại Trung tâm Thông tin hải dương Trung Quốc. Ông từng viết trên 90 bài báo về vấn đề biển và luật biển đăng trên các báo, phản đối những quan điểm sai trái về vấn đề biển Đông. Ông thẳng thắn bác bỏ “đường lưỡi bò”, chủ trương giải quyết những tranh chấp theo “Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển năm 1982″ và luật pháp quốc tế.
Ông từng công bố bài báo “Xung quanh vấn đề đường lưỡi bò và quy định về biên giới trên biển quốc tế” trên báo Tin tức ngư nghiệp tháng 12/2005. Theo những nghiên cứu của ông, chứng cứ lịch sử của Trung Quốc tại vùng biển Đông không rõ ràng, thiếu căn cứ và không có tính thuyết phục. Ông cũng có bài viết “Lập hàng rào rõ, để có quan hệ tốt với láng giềng” đăng trên Thời báo Hoàn cầu tháng 6/2011, cho rằng việc coi “đường lưỡi bò” do chính quyền Trung Hoa dân quốc đơn phương vẽ ra năm 1947 là ranh giới phân định vùng biển của Trung Quốc là quan điểm thủ cựu và nhận thức sai lầm. Chủ trương đơn phương này không thể phát huy tác dụng trong việc giải quyết các vấn đề trên biển Đông.
Ngày 14/6 vừa qua, ông Lý Lệnh Hoa tham gia cuộc hội thảo “Tranh chấp biển Đông: chủ quyền quốc gia và quy tắc quốc tế” do Viện Nghiên cứu kinh tế Thiên Tắc và báo điện tử Sina.com tổ chức. Tại đây, ông liên tục thuyết phục các học giả và người nghe rằng “đường lưỡi bò” chỉ là hư ảo – sự thật mà chính quyền Trung Quốc luôn giấu giếm bấy lâu. Theo ông, từ xưa đến nay đường biên giới trên bộ hay trên biển của toàn thế giới chưa bao giờ có một đường nào là đường đứt đoạn, khiến cái “lưỡi bò” kia trở nên vô giá trị.
Ngày 3/7, ông cho đăng tải một bức bản đồ phân định vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của các nước trên biển Đông. Học giả Lý Lệnh Hoa chỉ rõ sai phạm nghiêm trọng của Trung Quốc khi đòi chủ quyền “đường lưỡi bò” từ phần lãnh hải của Việt Nam. Theo ông, tấm bản đồ này hoàn toàn đáng tin vì nó được vẽ dựa trên tinh thần của Công ước 1982, khẳng định rõ ràng chủ quyền của Việt Nam tại các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Với ông, cách nói của Chính phủ Trung Quốc “quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và vùng biển phụ cận” quá mập mờ; ngay chuyện phụ cận bao nhiêu hải lý đều không thể nói rõ. Cách nói ấy không phải là ngôn ngữ pháp lý. Do các đảo có diện tích nhỏ, cách xa đại lục Trung Quốc, nên không thể xác định các điểm cơ sở lãnh hải, dẫn đến việc Trung Quốc không thể có được vùng nước đặc quyền kinh tế rộng lớn tại đây.
Ông viết bài “Không nên có nhận thức lỗi thời về đường lưỡi bò”, kịch liệt phê phán quan điểm sai trái của một số học giả Trung Quốc. Ông phản bác luận điệu của giáo sư Lý Kim Minh thuộc Đại học Hạ Môn cho rằng “chủ quyền Trung Quốc có trước Công ước 1982″, hay việc học giả Lý Quốc Cường cứ vung miệng nói “Bắc Kinh có đủ bằng chứng pháp lý” mà chẳng đưa ra được bằng chứng thuyết phục nào.
Ông cũng dẫn lời giáo sư Lý Quốc Hưng thuộc Đại học Giao thông Thượng Hải khẳng định: “Đường lưỡi bò không có kinh độ, vĩ độ cụ thể, không có căn cứ pháp luật”. Ông Lý cho biết nếu Chính phủ Trung Quốc tự nhận họ tạo nên “đường lưỡi bò” thì chẳng cần phải xác định hay tuyên bố đường cơ sở lãnh hải. Đó phải chăng là một trò lừa dối dư luận, che giấu lòng tham độc chiếm biển Đông của Bắc Kinh?
Trung Quốc sáng tác lịch sử để chiếm Biển Đông
Khi không có chứng cứ địa lý, Bắc Kinh đang “viết lại lịch sử” để hậu thuẫn cho những đòi hỏi chủ quyền phi lý và dã tâm bành trướng ở biển Đông. Bắc Kinh tìm mọi cách phủ nhận những thực tế địa lý và dựa vào những bịa đặt lịch sử để áp dụng cho mọi đòi hỏi chủ quyền với lập luận người Trung Quốc là “người đầu tiên” đi lại trên biển Đông. Họ tự vẽ bản đồ “đường lưỡi bò” trùm lên các khu vực đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Malaysia, Philippines, Việt Nam, Brunei và sát với vùng biển Natuna được đánh giá rất giàu tiềm năng khí đốt của Indonesia. Rõ ràng Bắc Kinh đang đưa ra những điều hoàn toàn phi lý và đáng bị bác bỏ!
Học giả Lý Lệnh Hoa từng nhắc tới những căng thẳng trong tranh chấp đảo Scarborough (Hoàng Nham) giữa Philippines và Trung Quốc. Ông đã viết rất nhiều thư gửi cho các cán bộ liên quan của Bộ Ngoại giao Trung Quốc về chuyện đảo Hoàng Nham nhưng không có thư trả lời. Ông cho rằng Bắc Kinh đang quá tham lam khi cố vươn tay tới một bãi đá ngầm không dân cư, trơ trọi giữa biển cả mênh mông. Theo học giả Lý, Trung Quốc đang dần bộc lộ quan điểm cố chấp, âm mưu phá tan đường ranh giới lịch sử chiếm tới 2/3 chu vi ở biển Đông của các quốc gia xung quanh.
Chính quyền Trung Quốc luôn luôn khẳng định rằng họ có chủ quyền “không thể chối cãi” trên hầu như toàn bộ biển Đông. Thế nhưng, Bắc Kinh luôn luôn bác bỏ các đề nghị đưa tranh chấp ra trước Tòa án quốc tế hoặc mở đàm phán đa phương về vấn đề này. Trung Quốc chưa từng bao giờ chính thức tuyên bố về “đường lưỡi bò” nhưng không ít sách giáo khoa và báo chí lại coi đây là biên giới trên biển của Trung Quốc. Theo ông, Bắc Kinh có chủ ý khiến dân chúng coi biển Đông thuộc về Trung Quốc, nhưng lập luận này không thể đứng vững. Bởi lẽ một khi chính phủ các quốc gia đàm phán hữu nghị và thống nhất đường biên giới của từng vùng trên biển Đông thì nghịch lý “đường lưỡi bò” sẽ tự nhiên biến mất. Thậm chí, Trung Quốc có nguy cơ bị mất đi ít nhất một phần các vùng biển và lãnh thổ mà họ đòi hỏi chủ quyền.
Trung Quốc không thể trì hoãn đàm phán về Biển Đông
Ngày 10/7, ông Lý Lệnh Hoa cho đăng trên diễn đàn Sina.com bài viết “Không thể trì hoãn việc giải quyết vấn đề biển Đông”. Ông Lý không tán thành quan điểm “Trung Quốc đang biết chờ đợi”, yêu cầu chính quyền phải chủ động, tích cực giải quyết tránh mọi xung đột không cần thiết. Theo đó, chỉ cần Trung Quốc cùng với các nước xung quanh biển Đông thiết thực nỗ lực thì vấn đề sẽ được giải quyết.
Những năm gần đây, các nước xung quanh biển Đông đều không để ý tới đường đứt đoạn. Ông Lý Lệnh Hoa cho biết khi hoạch định ranh giới biển cần phải tiến hành theo tinh thần công ước và quy tắc quốc tế, chứ không thể nói căn cứ theo cái gọi là nhân tố lịch sử, nước giàu hay nghèo, người đông hay ít, tình trạng địa chất địa mạo đáy biển. Ông thẳng thắn bày tỏ quan điểm Bắc Kinh cần triển khai đối thoại, đàm phán thân tình với các nước xung quanh có chung biển trên cơ sở tất cả các điều khoản quy định của công ước trong bầu không khí hòa bình. Cần nhớ rằng Trung Quốc đã tham gia công ước, nhưng đang có dấu hiệu vi phạm. Học giả Lý cho biết các quốc gia nên tỉnh táo suy xét, tích cực, thiết thực và gương mẫu quán triệt, chấp hành tất cả các điều khoản, để biển Đông sớm trở thành vùng biển hợp tác và hữu nghị.
Thời gian qua, dư luận cộng đồng mạng Trung Quốc đã có nhiều phản ứng trái chiều trước những luận điểm của Lý Lệnh Hoa. Một số cho rằng ông Lý cực đoan, quá khích, “Hán gian” và muốn loại bỏ ông. Số khác lại đồng tình, ủng hộ khi nói học giả này có suy nghĩ rành rọt, sáng láng. Họ đồng ý với cách nghĩ của ông về Nhà nước Trung Quốc, rằng đó là lối hành xử theo kiểu “tự lừa dối, tự độc thoại, không quan tâm tới người khác và tạp nham các vấn đề”.
Một khách của diễn đàn nhận xét: “Tôi rất kính phục lão tiên sinh dám đứng ra nói lên sự thật! Vị học giả về biển này thật đáng ca ngợi. Cuối cùng cũng đã có một người Trung Quốc có lương tri dám đứng lên nói ra sự thật. Trung Quốc là một nước lớn, không thể làm kẻ cướp. Trung Quốc cũng từng bị người khác bắt nạt, đã nếm mùi kẻ yếu thế bị đòn, không thể lành vết thương và nỗi đau vẫn còn đó. Lẽ nào ta hùng mạnh rồi lại cũng bắt nạt người khác? Người Trung Quốc cần là những người rộng lượng, nước lớn không bắt nạt nước nhỏ mới là thông minh”.
Ngày 17/7, Lý Lệnh Hoa tiếp tục cho đăng tải bài viết mới về thành phố Tam Sa với nhận xét “làm trò cười cho quốc tế”, kêu gọi từ bỏ ý tưởng này ngay lập tức. Trang Sina.com dẫn lời ông: “Chúng ta nên bình tĩnh và hãy biết lý lẽ đối với luật biển do Việt Nam công bố gần đây. Cái thành phố có diện tích to lớn như thế có thể giống một thành phố hay không? Chúng ta nên học tập nghiêm túc luật biển quốc tế trong thời hiện đại, xác định chính xác đường lãnh hải cơ bản và các điểm cơ sở trên biển, chúng ta không thể cứ tự do mà làm sai”. Ông kịch liệt phản đối động thái thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” và lên án hành động chính quyền Trung Quốc cho Công ty Dầu lửa Hải dương mời thầu trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam.
Ý nghĩa lớn nhất của việc lập ra “thành phố Tam Sa” là cho bàn dân thiên hạ thấy nỗi nhục của Trung Quốc; đồng thời cũng sẽ buộc chính phủ và quân đội Trung Quốc chơi bài ngửa với các quốc gia xung quanh và quốc tế. Lý Lệnh Hoa cho rằng đường biên giới đứt đoạn trên biển của bản đồ Trung Quốc đã cố ý chiếm trọn toàn bộ biển Đông, đi ngược lại sự thật lịch sử. “Cái đường biên giới quốc gia ấy không những các nước láng giềng và cả quốc tế không công nhận, mà ngay chính phủ và các học giả Trung Quốc cũng không giải thích rõ được”.
Nhiều người dân Trung Quốc đến giờ vẫn không hiểu Nga tại sao lại lần đầu tiên tham gia cuộc diễn tập quân sự lớn tại Thái Bình Dương do Mỹ chủ đạo. Lý do học giả Lý đưa ra chính là sự phản ứng mạnh mẽ của quốc tế trước hành động thiết lập “thành phố Tam Sa” đi ngược lại luật quốc tế và vô trách nhiệm của Trung Quốc. “Nếu giai tầng lãnh đạo Trung Quốc đến giờ vẫn không đọc hiểu được thứ ngôn ngữ quốc tế chung đó thì sẽ kéo nhân dân Trung Quốc sa vào một cuộc chiến tranh không thể thoát ra”, ông Lý nói tại hội thảo về biển Đông.
Ông thừa nhận trong những năm qua Trung Quốc và các nước láng giềng luôn xảy ra mâu thuẫn và tranh chấp lãnh hải rất nghiêm trọng. Ông kêu gọi chính phủ nên hình thành một vùng biển hòa bình, hợp tác và hữu nghị với các nước xung quanh, tuyệt đối không chỉ là những lời nói suông. Trung Quốc nên lấy chính sách hơp lý và dựa trên luật pháp quốc tế để xử sự. Học giả này tỏ ra tức giận với những người “ngu dân” khi một chút là đòi chiến tranh để tranh lãnh hải. Với ông, họ không hiểu rõ tầm quan trọng to lớn của Công ước 1982 với nhân loại, mù mờ về xu hướng phát triển chủ đạo của thế giới, chuyên ăn nói không đúng sự thật, gây thêm rắc rối cho chính Trung Quốc cùng những quốc gia khác mà thôi…
Anh Doãn – Việt Dũng
(CAND)

Friday, August 3, 2012

Trung Quốc đập phá tàu ngư dân Lý Sơn



SGTT.VN - Ngày 3.8, tin từ đồn biên phòng 328 Lý Sơn cho biết: chiều 31.7, một thuyền trưởng ở Lý Sơn đã báo cáo cho biết tàu của mình khi khai thác rong ở quần đảo Hoàng Sa thì bị tàu Trung Quốc đập phá tài sản trên tàu.
Đó là thuyền trưởng tàu QNG 66 379TS (70 CV) Phạm Văn Quân (39 tuổi), ở thôn Đông, xã An Vĩnh, Lý Sơn. Giữa tháng 7.2012, tàu nói trên có 6 lao động xuất bến ra đảo Hoàng Sa. Đến khoảng 13 giờ ngày 28.7, khi đang khai thác rong biển thì tàu QNg 66 379TS bị tàu kiểm ngư Trung Quốc áp sát vào và khống chế ngư dân. Sau đó, lực lượng kiểm ngư Trung Quốc đập phá và vứt tài sản trên tàu QNg 66 379TS, gồm 2 neo tàu, 400 mét dây neo, bình ắcqui, 2 bình gas, 3 tấn rau câu, 3 phuy nước ngọt cùng nhiều vật dụng cá nhân và tài sản khác.
Sau khi đập phá tài sản ngư dân trên tàu QNg 66 379 TS, lực lượng kiểm ngư Trung Quốc dọa và xua đuổi tàu Lý Sơn ra khỏi đảo Hoàng Sa. Đến chiều ngày 31.7, tàu QNg 66 389 TS về đến đảo Lý Sơn và báo cáo với lực lượng biên phòng trên đảo.
PHẠM ANH

Tuesday, July 31, 2012

Bản đồ Trung Quốc với thủ đoạn biến không thành có


Mới đây, học giả Đức Nibelungen Schnecke Weinstock chỉ ra quá trình bản đồ Trung Quốc ngang nhiên vẽ thêm quần đảo Hoàng Sa thuộc Việt Nam.
Học giả Weinstock đã tóm lược công trình nghiên cứu mang tên Xem lại quá trình quy thuộc biển Đông trong những tấm bản đồ từ cuối đời Thanh đến Trung Hoa Dân quốc (phần 2) trên trang cá nhân của ông tại địa chỉ dddnibelungen.wordpress.com. Công trình này chỉ ra việc Trung Quốc tìm cách hợp pháp hóa tuyên bố chủ quyền phi lý đối với biển Đông bằng cách vẽ thêm quần đảo Hoàng Sa.
Trung Quốc tân hưng đồ (1917) - Ảnh: dddnibelungen.wordpress.com
Trung Quốc tân hưng đồ (1917) - Ảnh: dddnibelungen.wordpress.com
Theo thứ tự những tấm bản đồ do ông Weinstock cung cấp, cho đến trước năm 1917 quần đảo Hoàng Sa vẫn chưa hề xuất hiện trong bản đồ Trung Quốc. Mặc dù đô đốc nhà Thanh Lý Chuẩn năm 1909 tuyên bố chủ quyền đối với Hoàng Sa nhưng giới biên vẽ bản đồ nước này vẫn không xem quần đảo này thuộc Trung Quốc. Đây cũng là nhận thức chung của xã hội Trung Quốc thời bấy giờ.
Trung Hoa dân quốc tân khu vực đồ (1917) có thêm phụ đồ ở góc dưới bên phải gom cả quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam
Trung Hoa dân quốc tân khu vực đồ (1917) có thêm phụ đồ ở góc dưới bên phải gom cả quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam
Tiếp đến, Trung Quốc tân hưng đồ 1917 cũng thể hiện rằng cực nam Trung Quốc vẫn chỉ là đảo Hải Nam. Thế nhưng, bắt đầu từ thời điểm này, Trung Hoa Dân quốc manh nha âm mưu thâu tóm biển Đông. Cụ thể, một bản đồ khác là Trung Hoa Dân quốc tân khu vực đồ (1917) quy nạp quần đảo Hoàng Sa bằng cách vẽ thêm một khung vuông phụ trong bản đồ toàn quốc. Tuy nhiên, bản đồ trên không có quần đảo Trường Sa. Tiếp đến, quần đảo Hoàng Sa tiếp tục bị Trung Quốc ngang nhiên thể hiện là điểm cực nam của nước này trong Trung Quốc địa lý các duyên đồ (1922), Trung Quốc tân hình thế đồ (1922) và Trung Hoa triết loại phân tỉnh đồ (1931), Trung Hoa dân quốc tân địa đồ (1934). Chưa dừng lại ở đó, Trung Hoa Dân quốc tiếp tục hành động xâm phạm chủ quyền Việt Nam bằng cách vẽ ra đường 11 đoạn ôm trọn biển Đông.
Điều này được thể hiện trong phụ đồ “Vị trí các đảo Nam Hải” của “Bản đồ khu vực hành chính Trung Hoa dân quốc” (1948). Đến năm 1953, Bắc Kinh tạo ra một biến thể quái thai khác từ bản đồ trên để vẽ nên đường 9 đoạn (còn gọi là đường lưỡi bò) rồi ngang nhiên tuyên bố chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc Việt Nam. Sự thay đổi phi lý trong các bản đồ trên là bằng chứng chỉ ra quá trình Trung Quốc biến không thành có để thâu tóm các đảo trên biển Đông của Việt Nam.
Lucy Nguyễn (TNO)

Monday, July 30, 2012

Washington cần tăng cường lực lượng ở Thái Bình Dương để đối phó với Trung Quốc


Các học giả Mỹ tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (Center for Strategic and International Studies – CSIS) vừa lên tiếng kêu gọi Bộ Quốc phòng Mỹ đưa thêm tàu chiến đến vùng Thái Bình Dương để đối phó với thái độ ngày càng quyết đoán của Trung Quốc tại Biển Đông. Qua một bản báo cáo vừa công bố, các chuyên gia thuộc Trung tâm tham vấn này cho rằng, Washington cần phải xác định tốt hơn Chiến lược của mình để đối phó với thế lực đang lên của Trung Quốc.
Sau khi Tổng thống Mỹ Barack Obama loan báo Chiến lược “tái cân bằng” lực lượng Quân sự Mỹ tại vùng châu Á – Thái Bình Dương, hồi tháng Giêng vừa qua, Quốc hội Mỹ đã yêu cầu Lầu Năm Góc phải có một đánh giá độc lập về chính sách châu Á mới của Mỹ. Bản báo cáo do Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế là để đáp ứng yêu cầu này.
Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton phát biểu tại một hội thảo của CSIS
Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton phát biểu tại một hội thảo của CSIS
Trong bản báo cáo, CSIS cho rằng, Hoa Kỳ nên triển khai một Nhóm tàu đổ bộ (Amphibious Ready Group) thứ hai từ vùng Đại Tây Dương qua Thái Bình Dương, theo như yêu cầu của Lực lượng Thủy quân lục chiến Mỹ. Bản báo cáo cũng kêu gọi cho đồn trú thêm ít nhất là một tàu ngầm nguyên tử tấn công khác tại đảo Guam, căn cứ quân sự của Mỹ ở Thái Bình Dương gần Philippines.
Các tác giả Bản báo cáo nhận định rằng, quân đội Mỹ còn đặt quá nhiều trọng tâm vào vùng Đông Bắc Á, Hàn Quốc và Nhật Bản, để tập trung đối phó với các mối đe dọa trên bán đảo Triều Tiên và tại eo biển Đài Loan. Thế nhưng theo họ, cái nhìn đó có phần chưa chính xác. Báo cáo viết : “Như đã được chứng minh qua những hành động mới đây của Trung Quốc tại vùng Biển Đông, và trên khắp các hòn đảo ở Thái Bình Dương, các vấn đề an nguy phát triển nhanh nhất ở khu vực Nam và Đông Nam Á. Để thành công, Chiến lược tái cân bằng lực lượng của Mỹ cần được thúc đẩy nhiều hơn tại những vùng này”.
Bản báo cáo cũng phê phán Bộ Quốc phòng là chưa làm rõ được Chiến lược mà họ đã dựa theo đó để thực hiện kế hoạch chuyển quân, cũng như chưa cho thấy mối quan tâm đến việc ngân sách quốc phòng bị cắt giảm. Các tác giả đặt ra câu hỏi là, liệu Lầu Năm Góc đã có chuẩn bị đầy đủ hay chưa để giải trình về sự cần thiết của việc tăng cường lực lượng ở Thái Bình Dương, vào lúc phải đối mặt với việc 1 nghìn tỷ USD sẽ bị cắt giảm trong thập kỷ tới.
Ông John Hamre, Chủ tịch và Giám đốc điều hành của Trung tâm CSIS cho rằng một chiến lược châu Á rõ ràng cũng cần thiết như “chính sách quốc phòng rất nhất quán” đã từng định hướng cho Hoa Kỳ trong thời kỳ Chiến tranh lạnh trước đây. Trong một bức thư gửi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta, đính kèm theo Bản báo cáo, ông Hamre xác định : “Lúc này chúng ta cần một khung hành động tương tự cho châu Á trong 30 năm tới đây”.
Bộ trưởng Quốc phòng Panetta đã hoan nghênh Bản báo cáo của CSIS, cho rằng Bộ của ông và Nhóm nghiên cứu đều có chung một lập trường ” trên việc thấu hiểu những thách thức và cơ hội đối với nhu cầu phát huy lợi ích của Mỹ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương”.
Từ năm 2010, trong chiều hướng tăng cường trở lại sự hiện diện tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương, Mỹ đã từng tuyên bố việc bảo đảm tự do lưu thông hàng hải và duy trì Hoà Bình, ổn định ở vùng Biển Đông là vấn đề “quyền lợi quốc gia đối với Mỹ”. Không chỉ củng cố quan hệ quân sự với các nước trong khu vực, Washington còn mạnh mẽ ủng hộ nỗ lực của ASEAN thương lượng đa phương với Trung Quốc và soạn thảo Bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông nhằm giải quyết tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Gần đây, trong bối cảnh căng thẳng trên Biển Đông ngày càng gia tăng, với việc Trung Quốc liên tục có những hành động nhằm xác quyết chủ quyền trên Biển Đông, mà gần đây nhất là quyết định triển khai một đơn vị đồn trú ở “thành phố Tam Sa” do họ thành lập vào tháng trước, với phạm vi quản lý bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, các học giả và các chính trị gia Mỹ quan tâm đến chính sách châu Á đã nhanh chóng phản ứng. Thượng nghị sĩ Cộng hòa John McCain xem đó là một hành động mang tính khiêu khích và càng cho thấy là Trung Quốc muốn thông qua hù dọa và ép buộc để áp đặt đòi hỏi chủ quyền của họ trên Biển Đông. Thượng nghị sĩ Jim Webb tuyên bố, mưu toan của Bắc Kinh nhằm xác quyết chủ quyền trên các đảo đang tranh chấp có thể được xem là một sự vi phạm luật pháp quốc tế và rất đáng lo ngại.
Thanh Minh
(DDK)

THÊM TƯ LIỆU XÁC NHẬN HOÀNG SA - TRƯỜNG SA KHÔNG THUỘC TRUNG QUỐC

THÊM MỘT SỐ BẢN ĐỒ
XÁC NHẬN HOÀNG SA - TRƯỜNG SA KHÔNG THUỘC TRUNG QUỐC
Chử Đình Phúc*




Như chúng ta đã biết, ngày 25/7/2012, Bảo tàng Lịch sử quốc gia đã tiếp nhận tấm bản đồ cổ "Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ" do nhà Thanh (Trung Quốc) xuất bản năm 1904 của Tiến sĩ Mai Ngọc Hồng trao tặng. Bản đồ này xác định đảo Hải Nam là điểm cực nam lãnh thổ Trung Quốc, có nghĩa là thừa nhận các quần đảo ở Biển Đông nằm ngoài lãnh thổ Trung Quốc. Để góp phần củng cố thêm cho luận điểm này, chúng tôi xin giới thiệu hình ảnh một số bản đồ Trung Quốc do người Trung Hoa và Nhật Bản vẽ và ấn hành từ năm 1850 đến năm 1939, trong đó chưa từng xác nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc Trung Quốc. Một số bản đồ chúng tôi đã xác định được đầy đủ các thông tin về tác giả, nhà xuất bản, nơi xuất bản..., số còn lại chúng tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu thêm.




Bản đồ có tên “Nhị kinh thập bát tỉnh tổng đồ” (二 京 十八省 總圖) trong sách "Thanh nhị kinh thập bát tỉnh cương vực toàn đồ" (清二京十八省疆域全圖) in năm 1850.




“Quảng Đông toàn đồ” (廣東全圖)- Bản đồ tỉnh Quảng Đông với cực Nam của nó là đảo Hải Nam trong sách"Thanh nhị kinh thập bát tỉnh cương vực toàn đồ" (清二京十八省疆域全圖) in năm 1850.



“Đại Thanh đế quốc” (大清帝國) trong sách “Thanh đại địa đồ tập”, Thanh Quang Tự tam thập nhất niên (1905), Thượng Hải Thương vụ ấn thư quán biên ấn xuất bản (清代地图集, 清光绪三十一年(1905年,上海商务印书馆编印出版)



“Đại Thanh quốc toàn đồ” (大清國全圖) trong sách “Đại Thanh đế quốc phân tỉnh tinh đồ” (大清帝國分省精圖), Tác giả: Y Điền Hùng Phủ (依田雄甫), Nhà xuất bản: Đông Kinh (Tokyo), Phú Sơn Phòng thư cục (東京:富山房書局), Năm xuất bản: Nhật Bản Minh Trị tứ thập niên ngũ nguyệt (日本明治四十年五月) (5-1907)



Bản đồ tỉnh Quảng Đông với đảo Hải Nam trong sách “Đại Thanh đế quốc phân tỉnh tinh đồ” (大清帝國分省精圖)



Bản đồ có tên “Đại Thanh đế quốc” (大清帝國) trong sách “Đại Thanh đế quốc toàn đồ”, Tuyên Thống nguyên niên (1908), Thượng Hải Thương vụ ấn thư quán phát hành (大清帝國全圖, 宣統元年,上海商務印書館)




Bản đồ tỉnh Quảng Đông với cực Nam của nó là đảo Hải Nam, trong sách “Đại Thanh đế quốc toàn đồ”, Tuyên Thống nguyên niên (1908), Thượng Hải Thương vụ ấn thư quán phát hành (大清帝國全圖, 宣統元年,上海商務印書館)



Bìa cuốn sách “Đại Thanh đế quốc toàn đồ”, Tuyên Thống nguyên niên (1908), Thượng Hải Thương vụ ấn thư quán phát hành" (大清帝國全圖, 宣統元年上海商務印書館)



Bản đồ có tên "Thanh quốc đại địa đồ Cánh mạng (Tân Hợi) động loạn địa điểm chú" (清國大地圖革命動亂地點注), Đại Bản (Osaka) Nhật Bản Tinh Bản ấn loát hợp tư hội xã phát hành, Minh Trị tứ thập tứ niên (大阪日本精版印刷合資會社印行, 明治 四十四年) - Bản đồ do người Nhật vẽ năm 1912 với cực Nam Trung Quốc là đảo Hải Nam, hiện lưu trữ tại Thư viện Đại học California tại Berkeley



“Trung Hoa Dân quốc toàn đồ” (中華民國全圖), trong sách “Trung Hoa tân hình thế nhất lãm đồ” (中華新形勢一覽圖), tác giả: Thượng Ngu, Đồ Tư Thông (上虞, 屠思聰), Thượng Hải Thế giới dư địa học xã (上海世界輿地學社) phát hành năm 1926. Bản đồ vẽ cực Nam Trung Quốc đến tỉnh Hải Nam



Bìa cuốn sách “Trung Hoa tân hình thế nhất lãm đồ” (中華新形勢一覽圖) của hai tác giả Thượng Ngu và Đồ Tư Thông (上虞, 屠思聰), Thượng Hải Thế giới dư địa học xã (上海世界輿地學社) phát hành năm 1926



“Trung Hoa Dân quốc toàn đồ” (中華民國全圖), trong sách “Trung Hoa Dân quốc phân tỉnh địa đồ sách” (中華民國分省地圖冊) xuất bản năm 1933



“Trung Hoa Dân quốc toàn đồ” (中華民國全圖), trong sách “Trung Hoa Dân quốc nhị thập tứ niên (1935) toàn quốc tỉnh khu” (中華民國二十四年全國省區) cũng vẽ cực Nam Trung Quốc đến hết đảo Hải Nam


“Trung Hoa Dân quốc toàn đồ” (中華民國全圖), trong sách "Tối tân Trung Hoa hình thế nhất lãm đồ ” (最新中華形勢一覽圖) in năm 1935



Bìa cuốn sách “Tối tân Trung Hoa hình thế nhất lãm đồ” (最新中華形勢一覽圖) in năm 1935



Bản đồ có tên “Đại lục hình thế đồ” trong sách “Trung Quốc địa đồ sách” (中國地圖冊) xuất bản năm 1939, Tác giả: Tùng Điền Thọ Nam (松田壽男) vẽ cực Nam Trung Quốc chỉ đến hết đảo Hải Nam



Bản đồ tỉnh Quảng Đông với cực Nam là đảo Hải Nam trong sách “Trung Quốc địa đồ sách” (中國地圖冊), xuất bản năm 1939 Tác giả: Tùng Điền Thọ Nam (松田壽男)


Hình ảnh và chú thích: Chử Đình Phúc, Viện Khoa học xã hội Việt Nam


*Xin cảm ơn Thạc sĩ Chử Đình Phúc đã gửi trực tiếp cho chúng tôi bài này để chia sẻ với bạn đọc.
*Mọi trích dẫn từ đây, đề nghị phải ghi rõ nguồn. Xin cảm ơn!

Trung Quốc bối rối trước tấm bản đồ cổ

30/07/2012 3:20

Thông tin về tấm bản đồ đời nhà Thanh không có Hoàng Sa, Trường Sa do truyền thông Trung Quốc đăng tải thu hút chú ý của dư luận nước này.
Mấy ngày qua, trên các diễn đàn mạng Trung Quốc liên tục nổ ra tranh luận về Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ do nhà Thanh xuất bản năm 1905. Như các báo Việt Nam đã đưa tin, tấm bản đồ thể hiện rõ biên giới phía nam Trung Quốc chỉ đến đảo Hải Nam là hết. Đây là một bằng chứng không thể chối cãi, có giá trị lịch sử, pháp lý để phản bác các tuyên bố sai trái lâu nay của Trung Quốc về 2 quần đảo của Việt Nam. Mới đây, tấm bản đồ vừa được TS Mai Hồng, nguyên Trưởng phòng Tư liệu Viện Hán Nôm, trao tặng cho Bảo tàng Lịch sử quốc gia.


Sau đó, hàng loạt cơ quan truyền thông Trung Quốc, lớn có Đài Phượng Hoàng, mạng tin Sina, nhỏ có báo mạng Stockstar, mạng Tân Lãng, đều đăng lại thông tin về Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ. Theo thống kê, bản tin kèm video của Đài Phượng Hoàng và Sina tường thuật quang cảnh buổi lễ trao tặng nói trên đã thu hút gần nửa triệu lượt xem chỉ sau 2 ngày. Các báo đài này còn giới thiệu tỉ mỉ về tấm bản đồ cũng như dẫn lời TS Mai Hồng và các chuyên gia, học giả Việt Nam về giá trị, ý nghĩa của nó. Trong bản tin, Stockstar dùng cả tên Hoàng Sa và Trường Sa thay vì những cách gọi ngụy xưng Tây Sa, Nam Sa.


Đến nay, chính quyền và giới học giả Trung Quốc vẫn im lặng về vấn đề trên nhưng các cư dân mạng nước này bàn luận rất sôi nổi. Trên diễn đàn Lt.cjdby.net/thread-1425902-1-1.html, một số người Trung Quốc thừa nhận rằng với nội dung bản đồ như vậy thì đúng là Trường Sa, Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Một số khác vẫn còn ngờ vực và đề nghị tìm kiếm thêm các bản đồ cũ hơn nữa của Trung Quốc để đối chiếu. Tuy nhiên cũng có một bộ phận ngạo mạn thách thức: “Trên thế giới này có ai dám cùng Trung Quốc chơi lịch sử nào?”. Một số khác cho rằng việc Việt Nam đòi chứng minh chủ quyền bằng bản đồ là “ngụy tạo bắt chước những gì Hàn Quốc từng làm đối với tranh chấp đảo đá Ieodo/Tô Nham Tiêu”…


Bản đồ Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ - Ảnh: Ngô Vương Anh



Bản tin về bản đồ Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ trên Đài Phượng Hoàng - Ảnh: chụp từ website Phượng Hoàng


Đủ cách “đầu độc”


Sở dĩ vẫn còn những ý kiến mù quáng phản bác một bằng chứng rõ ràng như Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ là do chính quyền Trung Quốc trong một thời gian dài đã tiêm nhiễm dư luận về “chủ quyền không thể chối cãi” ở biển Đông. Điều này đã được học giả Lý Lệnh Hoa, chuyên viên Trung tâm thông tin hải dương Trung Quốc, nhiều lần chỉ rõ khi khẳng định giáo trình và truyền thông đã khiến người dân hiểu sai về chủ quyền ở biển Đông.


Ngoài tài liệu ngụy tạo, tuyên bố của nhà nước, phát biểu của các học giả, nước này còn tuyên truyền thông qua những phương tiện thu hút rất đông thanh niên, cư dân mạng thiếu hiểu biết như tiểu thuyết trên mạng, trò chơi trực tuyến… Trong đó có tiểu thuyết Chiến tranh biển Đông Trung - Việt của tác giả giấu mặt có nickname Văn Võ 428 đăng trên Readnovel.com và được nhiều diễn đàn khác lấy lại. Hồi tháng 6, Trung Quốc lợi dụng trò chơi trực tuyến World of Tanks để kêu gọi “liên hiệp hành động Nam Hải, bảo vệ chủ quyền” tại biển Đông, quyên tiền của người chơi để tặng cho binh lính đang chiếm đóng phi pháp ở Hoàng Sa và một số đảo thuộc Trường Sa.


Bên cạnh đó, Trung Quốc còn tung ra trò chơi Bảo vệ đảo Điếu Ngư để kích động về tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Nhật Bản. Lời lẽ trong đó vô cùng hung hăng, hiếu chiến khi quảng cáo là người chơi sẽ “tận hưởng cảm giác tiêu diệt lũ quỷ Nhật xâm lược”.

Lập trang web Tam Sa sai trái

Bất chấp những phản đối gay gắt của quốc tế về việc thành lập phi pháp cái gọi là TP.Tam Sa, Trung Quốc còn leo thang trắng trợn trong việc lập ra vô số trang web thông tin riêng về Tam Sa như Sansha.hinews.cn (thuộc Tập đoàn nhật báo Hải Nam), Hq.xinhuanet.com/sansha (thuộc Tân Hoa xã).

Với hình ảnh đảo Phú Lâm, nằm trong quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, làm hình nền trang chủ, trang Tam Sa của Tân Hoa xã có nhiều mục như: tin nóng, văn hóa, du lịch, cuộc sống, quan sát, quan điểm, phỏng vấn chuyên đề… Đây là nơi những thông tin tuyên truyền sai trái, những hành động phi pháp của Trung Quốc được phát tán, càng khiến người dân nước này bị “đầu độc” về vấn đề biển Đông.



Ngọc Bi


Tokyo đăng quảng cáo về đảo tranh chấp

Chính quyền thủ đô Tokyo của Nhật Bản vừa tìm ra một kênh mới để quảng bá, tuyên truyền cho chủ quyền đối với quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Trung Quốc: quảng cáo. Ngày 27.7, giới chức cho đăng quảng cáo chiếm 2/3 trang trên tờ báo nổi tiếng Wall Street Journal của Mỹ với tựa To the American people from Tokyo, Japan (tạm dịch: Gửi đến người Mỹ từ Tokyo, Nhật Bản).

Trong đó, nội dung cho rằng Trung Quốc đang gia tăng áp lực ở Senkaku/Điếu Ngư và cảnh báo “Mỹ mất cả Thái Bình Dương nếu không ủng hộ các quốc gia châu Á ứng phó Trung Quốc”. Bài quảng cáo cũng kêu gọi Mỹ ủng hộ kế hoạch của chính quyền Tokyo mua lại 4 đảo thuộc Senkaku/Điếu Ngư. Hồi tháng 4, Thị trưởng Tokyo Shintaro Ishihara lập quỹ góp tiền mua đảo và tính đến đầu tháng 7, quỹ này đã thu được 16,3 triệu USD, theo AFP. Bắc Kinh chưa có phản ứng về bài quảng cáo trên Wall Street Journal.


Minh Trung

Lucy Nguyễn

Nguồn: Thanh Niên.

42 công dân đề nghị lãnh đạo TPHCM: Tổ chức cuộc biểu tình tuần hành phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc





Tổ chức cuộc biểu tình tuần hành phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc




Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 27 tháng 7 năm 2012

Kính gửi: Thường trực Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh

Thường trực Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh

Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh

(v/v: Đề nghị tổ chức cuộc biểu tình tuần hành phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục có những hành động gây hấn, mưu toan xâm chiếm vùng lãnh hải và đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông)



Sau khi Luật Biển được Quốc hội Việt Nam thông qua với đa số áp đảo, nhà cầm quyền Trung Quốc đã hằn học dùng các phương tiện truyền thông chính thức của Đảng và Nhà nước Trung Quốc công kích, đe dọa Việt Nam, thành lập và xây dựng chính quyền cái gọi là “Thành phố Tam Sa” (Tam Sa thị) gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, cho gọi thầu công khai những lô dầu nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, dùng các đội hải giám, ngư chính mà thực chất là các tàu vũ trang tiếp tục bách hại, cướp bóc ngư dân Việt Nam. Ngày 12-07-2012 Trung Quốc lại mở cuộc ra quân rầm rộ gồm 29 tàu đánh cá hiện đại cùng với tàu hậu cần và chế biến hải sản hàng ngàn tấn vào gần đảo đá chữ thập trong quần đảo Trường sa thuộc chủ quyền của Việt Nam cùng với lời dọa dẫm dùng vũ lực khi gặp cản trở.Những khiêu khích chưa dừng lại, họ tuyên bố thành lập khu quân bị Tam Sa và đưa quân đến đồn trú trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và chuẩn bị diễn tập bắn đạn thật tại Biển Đông Những hành động thô bạo trên đây đã đe dọa nghiêm trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam mà cha ông chúng ta qua nhiều thế hệ đã đổ biết bao xương máu để bảo vệ cho đến ngày nay.

Tại hội nghị các ngoại trưởng của khối ASEAN ở Phnom Penh, thông qua nước chủ nhà Campuchia, Trung Quốc, kẻ đứng sau bọn diệt chủng Pol Pot – Ieng Sary thảm sát mấy triệu dân Campuchia, đã phá hoại sự thống nhất của khối ASEAN làm cho Hội nghị không công bố được tuyên bố chung trong đó có điều khoản nói về vấn đề tranh chấp ở Biển Đông, điều chưa từng xảy ra từ khi khối ASEAN được thành lập đến nay. Điều đó càng chứng minh ý đồ độc chiếm Biển Đông, phá hoại sức mạnh đoàn kết giữa ba nước Việt Nam, Lào và Campuchia, bao vây Việt Nam và không loại trừ khả năng nhà cầm quyền Trung Quốc tiến hành chiến tranh xâm lược nước ta, tự lột trần 16 chữ vàng và 4 tốt giả dối mà từ trước tới nay họ vẫn rêu rao.

Đứng trước tình hình cấp bách và nguy hiểm nói trên, chúng tôi, những công dân yêu nước và những người đã từng tham gia phong trào đấu tranh thống nhất đất nước trước 1975; từng giữ những cương vị trong bộ máy Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các đoàn thể quần chúng sau 1975, ký tên dưới đây đề nghị:

1/ Thành ủy, Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh cần có chủ trương để cho Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, các đoàn thể thành viên trong đó có Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên, Hội Sinh viên Thành phố, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Hội Cựu chiến binh và các tổ chức chính trị xã hội khác đứng ra tổ chức một cuộc biểu tình tuần hành để nói lên ý chí của nhân dân thành phố chống âm mưu bành trướng, xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc mà gần đây nhất là những hành động gây hấn khiêu khích như đã nói ở trên

2/ Trong trường hợp Thành ủy, Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vì lý do gì không có chủ trương nói trên thì chúng tôi, những công dân của thành phố, thực hiện quyền biểu tình đã được ghi trong Hiến pháp, tự đứng ra tổ chức một cuộc biểu tình tuần hành, thể hiện quyết tâm của nhân dân thành phố, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.

Chúng tôi sẽ thông báo ngày giờ và địa điểm tổ chức cuộc biểu tình tuần hành nói trên. Để cuộc biểu tình có kết quả tốt đẹp chúng tôi kiến nghị bố trí lực lượng chức năng giữ gìn trật tự an ninh, giúp chúng tôi phát hiện những kẻ quá khích có những hành động đi ngược lại mục tiêu chống hành động bành trướng, xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc mặt khác tránh việc bắt bớ, đàn áp những người yêu nước như trong cuộc biểu tình ngày 01-07-2012 vừa qua. Rất mong nhận được phúc đáp sớm nhất.

Trân trọng,

Đồng ký tên,

1/ Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Tp Hồ Chí Minh.

2/ Hồ Ngọc Nhuận, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị nhật báo Tin Sáng.

3/ Linh mục Huỳnh Công Minh.

4/ Hồ Ngọc Cứ, Luật gia, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn Dân chủ và Pháp luật của Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

5/ Tương Lai, Giáo sư, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

6 /Huỳnh Tấn Mẫm, Bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975.

7/Trần Hữu Tá, Phó Giáo sư – Tiến sĩ, nguyên Chủ nhiệm khoa Ngữ văn trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh.

8/ Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist).

9/ Trần Văn Long, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist). Hiện đang ở nước ngoài, đã đồng ý ký tên.

10/ Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Tổng Thư ký Ủy ban Trung ương Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, Đại biểu Hội đồng Nhân dân Thành phố khóa 4, 5.

11/ Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Sài Gòn Giải phóng thuộc Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh

12/ Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh (nay là Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Thành phố).

13/ Võ Thị Bạch Tuyết, nguyên Giám đốc Sở Lao động, Thương binh, Xã hội Thành phố Hồ Chí Minh.

14/ Linh mục Thiện Cẩm, Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Ủy viên Hội đồng Tư vấn Tôn giáo, Phó Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh.

15/ Hồ Hiếu, nguyên cán bộ phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên học sinh tranh thủ dân chủ TP Đà Lạt, nguyên Chánh văn phòng Quận ủy Quận 1, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, cựu tù chính trị Côn Đảo

16/ Ngô Văn Phương, nguyên Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ 6, nguyên Đại biểu Hội đồng nhân dân Thành phố khóa 5

17/ Phạm Đình Trọng, nhà văn.

18/ Nguyễn Hoàng Trúc, nguyên Tổng thư ký Tổng hội Sinh viên Sài Gòn, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Nhà Bè

19/ Hạ Đình Nguyên, nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, cựu tù chính trị Côn Đảo.

20/ Trần Văn Mỹ, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên giảng viên Đại học Sài Gòn

21/ Nguyễn Xuân Lập, nguyên Phó Chủ tịch Hội Y Dược Việt Nam, Trưởng đoàn sinh viên Phật tử Sài Gòn (trước 1975)

22/ Nguyễn Huy Diễm, Bác sĩ, nguyên Chủ tịch Ban Đại diện Sinh viên Y khoa năm 1971-1972, cựu tù chính trị Côn Đảo

23/ Hà Thúc Huy, Tiến sĩ, giảng viên Đại học Khoa học Tự nhiên Thành phố Hồ Chí Minh

24/ Phan Thị Hoàng 0anh, Tiến sĩ, Giảng viên Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh.

25/ Dương Hồng Lam, nguyên Tổng giám đốc Vinabico, nguyên cán bộ Ban Tuyên huấn Trung Ương cục Miền Nam

26/ Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới – Saigontourist.

27/ Lê Thân, nguyên cán bộ phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên, học sinh tranh thủ dân chủ Thành phố Đà Lạt; cựu tù chính trị Côn Đảo

28/ Nguyễn Phú Yên, nhạc sĩ

29/ Bùi Tiến An, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Chủ tịch Lực lượng Phụng sự Lao động (trước 1975)

30/ Đỗ Hữu Bút, nguyên cán bộ Thành đoàn

31/ Trương Hồng Liên, nguyên cán bộ Thành đoàn

32/ Đỗ Trung Quân, nhà thơ, nhà báo; nguyên thành viên lực lượng Thanh niên Xung phong Thành phố Hồ Chí Minh.

33/ Tuấn Khanh, nhạc sĩ

34/ Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo

35/ Nguyễn Quốc Thái, nhà báo

36/ Nguyễn Viện, nhà văn

37/ Nguyễn Hòa, nhà báo tự do

38/ Trần Hữu Kham, cựu tù chính trị Côn Đảo, thương binh

39/ Trần Hữu Khánh, cựu biên tập viên Nhà xuất bản Trẻ

40/ Bùi Chát, nhà thơ, hoạt động xuất bản độc lập

41/ Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ

42/ Tô Lê Sơn, Kỹ sư Kinh tế
(Đã ký và gửi văn bản qua đường bưu điện).

Ảnh: Cuộc biểu tình tại TPHCM, ngày 5/6/2011, cũng là ngày kỷ niệm bác Hồ ra đi “tìm đường cứu nước”. Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, André Menras Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm.

Xem xét quá trình quy thuộc Nam Hải (Biển Đông) qua các bản đồ từ cuối đời nhà Thanh đến Trung Hoa Dân quốc


Xem xét quá trình quy thuộc Nam Hải (Biển Đông) qua các bản đồ từ cuối đời nhà Thanh đến (Trung Hoa) Dân quốc 

Đăng ngày 1/5/2012, trong tập Nghiên cứu Nam Hải
Từ năm 1911 đến năm 1935
Năm 1911, thành lập Dân Quốc, lịch sử Trung Quốc mở ra trang mới. Năm đầu cơ bản vẫn vẽ theo hệ bản đồ thời cuối nhà Thanh.
(9) Trung Quốc tân hưng đồ (1915). Bản đồ này xuất bản ở Thương Hải, trong đó cực nam của Trung Quốc vẫn chỉ đến đảo Hải Nam, giống như tình hình năm 1908.
Bản đồ này là tái bản, có thể nghĩ rằng bản đầu tiên của nó cũng như vậy. Qua đó có thể thấy, mặc dù năm 1909 Lý Chuẩn đã tuyên bố chủ quyền khi đến Tây Sa [Hoàng Sa], nhưng khá nhiều người biên vẽ bản đồ, nhất là những người không phải dân Quảng Đông vẫn không hề coi Tây Sa là thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Nên cái gọi là “Tây Sa là một bộ phận lãnh thổ của Trung Quốc” chưa hề trở thành nhận thức chung của xã hội.
(10) Trung Quốc tân hưng đồ (1917). Cho đến năm 1917, đến tấm bản đồ Trung Quốc tân hưng thứ 3, tình hình vẫn chưa thay đổi. Cực nam của Trung Quốc vẫn chỉ là đảo Hải Nam.
(11) Trung Hoa dân quốc tân khu vực đồ (1917). Điều đáng nói rõ ở tấm bản đồ này là chữ “tân” (mới). Quần đảo Tây Sa bị quy nạp vào cương vực của Trung Quốc. Bản đồ này là tấm bản đồ sớm nhất mà tôi từng thấy dưới hình thức vẽ thêm một khung vuông phụ trong bản đồ toàn quốc. Chú ý, lúc này thuộc địa Nam Hải [Biển Đông] chỉ có “Tây Sa” và “Đông Sa”. “Trung Sa” [một phần của Trường Sa] chưa hề bị bao vẽ vào lãnh thổ Trung Quốc.
(12) Trung Quốc địa lý các duyên đồ. Bản đồ này xuất bản năm 1922, là một tấm trong tập sách Bản đồ lịch sử, nhưng lại dùng bản đồ Dân quốc năm 1918, “Tây Sa” vẫn được vẽ trong khung vuông phụ trong địa đồ toàn quốc. Có thể thấy hình thức này đã bắt đầu phổ cập. Và vẫn như bản đồ 1917, chỉ có Tây Sa và Đông Sa là trong bản đồ Trung Quốc.
(13) Trung Quốc tân hình thế đồ (1922). Đây là một phần trong cuốn tập hợp bản đồ sách giáo khoa địa lý tham khảo, về độ chính xác thì không được như bản đồ ở phần trên, nhưng lại nói rõ hơn phạm vi bản đồ Trung Quốc trong con mắt của chủ lưu xã hội. Nó cũng như hai tấm bản đồ nói trên, cực nam của Trung Quốc vẫn chỉ đến “Tây Sa”. “Trung Sa” và “Đông Sa” vẫn chưa có.
(14) Trung Hoa triết loại phân tỉnh đồ (1931). Thời gian đến năm 1931 bản đồ Trung Quốc vẫn chưa có thay đổi, cực nam vẫn ở Tây Sa.
(15) Trung Hoa dân quốc tân địa đồ (Thân báo) (1934). Để kỷ niệm 60 năm Thân báo ra đời, Thân báo tổ chức một loạt các chuyên gia về địa lý (gồm có Đinh Văn Giang, Weng Wen Hao, Tăng Thế Anh) dùng nhân lực và vật lực lớn để biên soạn bản đồ Dân Quốc có tính chính thống nhất. Tấm bản đồ này được in ấn trên 8 định dạng là một sáng tạo mới của Trung Quốc  đương thời. Sau đó, do nguyên nhân giá cả và phạm vi ứng dụng lớn nên đã xuất bản phổ cập với 16 định dạng. Trong tập bản đồ này, bản đồ của Trung Quốc vẫn chỉ bao gồm “Tây Sa” và “Đông Sa” mặc dù lúc này đã xảy ra sự kiện nước Pháp tuyên bố chủ quyền 9 đảo ở “Nam Sa” [Trường Sa](1933), Thân báo đã tỏ thái độ quyết liệt khi thông báo sự kiện này, nhưng lại rất hài hước là ngay trong tập bản đồ do Thân báo chủ biên vẫn chưa vẽ “Nam Sa” vào trong lãnh thổ Trung Quốc.
Tóm lại, từ khi bắt đầu của (Trung Hoa) Dân quốc cho đến trước năm 1917, quần đảo “Tây Sa” vẫn chưa phải là nhận thức chung trong bản đồ Trung Quốc. Sau năm 1917, quẩn đảo “Tây Sa” mới nằm vào tuyệt đại bộ phận bản đồ của Trung Quốc. Trong thời gian từ năm 1917 đến năm 1934, cương vực trong bản đồ Trung Quốc vẫn chỉ đến quần đảo “Tây Sa”. “Trung Sa” và “Nam Sa” vẫn không hề là lãnh thổ Trung Quốc được chính Trung Quốc vẽ trong tuyệt đại bộ phận bản đồ của Trung Quốc.
CTV Quốc Thanh bổ sung:
Tác giả của trang này là người có tên bằng tiếng Đức là Nibelungen Schnecke Weinstock.
Bài vừa đăng là nằm trong chuyên đề riêng về Nam Hải của trang này.

一言难尽话南海

KHÔNG THỂ NÓI HẾT VỀ NAM HẢI VỎN VẸN TRONG MỘT LỜI

Bao gồm những nội dung chính sau:
KHẢO VỀ LỊCH SỬ VÀ CHỦ QUYỀN NAM HẢI
Lời nói đầu
Lãnh thổ Nam hải và tranh chấp lãnh hải luôn là một vấn đề phức tạp nhất trên thế giới. Do nguyên nhân về địa -lịch sử, sự quy thuộc của các đảo ở Nam Hải hết sức mơ hồ. Các nước và khu vực bị lôi kéo vào tranh chấp đã có tới 6 nước 7 phương, mà những nước này từ thế kỉ 19-thế kỉ 20 đều đã trải qua vấn đề chuyển dời chính phủ phức tạp, điều này khiến cho vấn đề trở nên phức tạp hơn. Từ sau thập kỉ 70 của thế kỉ 20, do phát hiện được mỏ dầu ở Nam Hải mà sự tranh chấp lãnh thổ đã mở rộng thành sự tranh chấp tài nguyên và lợi ích, sự tranh chấp ngày thêm quyết liệt. Ngoài ra, bản thân Nam Hải lại là một trong những con đường biển quốc tế nhộn nhịp nhất, ngoài việc trực tiếp động chạm đến các nước và khu vực có tranh chấp ra, sự ổn định ở Nam Hải còn liên quan tới cả lợi ích của các nước khác (như các nước ùng Châu Á Thái Bình Dương Nhật, Mỹ, Ôxtrâylia, Indonesia và Singgapore…). Do nhân tố đa phương diện này mà Nam Hải luôn là điểm nóng trong tranh chấp quốc tế. 
Là một người dân bình thường, chuyện quốc gia đại sự đâu phải đến lượt mình, tôi cũng không muốn làm một người có giấy phép cư trú tạm thời  chỉ điểm giang sơn ở dưới tầng hầm Bắc Kinh. Nhưn là một con mọt sách rất khoái món lịch sử, bao giờ tôi cũng cố sức làm cho rõ xem rốt cuộc về lịch sử đã xảy ra những chuyện gì. Và thế là bài này ra đời.
1.  Địa li cơ bản của Nam Hải và tranh chấp
 
2.  Về lịch sử kế thừa chủ quyền của các bên
 
3.  Nam Hải từ đời Hán đến cuối Ngũ đại
 
4.   Nam Hải từ đời Tống đến đầu đời Thanh
 
5.  Nam Hải giữa và cuối thế kỉ 19
 
6.  Nam Hải trước Đại chiến thế giới II
 
7.  Nam Hải thời Đại chiến thế giới II và thời kì đầu sau Đại chiến thế giới II
 
8.  Nam Hải từ năm 1956-1988
 
9.  Nam Hải sau năm 1988
 
10.  Vấn đề chủ quyền của các đảo ở Nam Hải
 
11.  Vấn đề Nam Hải và chính trị quốc tế
 
12.  Luận về tài nguyên Nam Hải
 
13.  Lối ra cho vấn đề Nam Hải